Subscribe:

Thứ Hai, 26 tháng 1, 2015

TRƯỚC LÚC LÊN ĐƯỜNG


Anh về Nam Sách quê em
Đẹp làng đẹp cảnh lại thêm đẹp người
Chẳng mong sắc nước hương trời
Chỉ mong đẹp nết đúng người anh yêu.

Hàng ngày hai buổi sớm chiều
Anh lên bục giảng trồng người hồng chuyên
Tấm gương xẻ dọc Trường Sơn
Nhủ lòng anh gác bút nghiên lên đường.

Xa quê xốc tới chiến trường
Gia đình nặng gánh anh nhường cho em
Biết rằng thập tử nhất sinh
Quyết tâm bảo bệ non sông muôn đời
Noi gương dũng cảm bao người
Sắn sàng quyết tử cho đời quyết sinh

Anh mong em ở hậu phương
Đảm đang việc nước, nuôi con nên người
Đường về ca khúc khải hoàn
Trùng phùng bù đắp muôn vàn tình yêu
Bõ công chờ đợi sớm chiều
“ Trồng người” anh lại đạt nhiều ước mơ

Nếu mà anh đã đi xa
Thanh, Toàn, Toan hỏi sao cha không về
Em đưa con trở lại quê
Nói rằng cha chúng đã về quê hương
Thân này là của muôn phương
Hồn còn phảng phất vấn vương quê nhà.

Mong em thương mẹ cha già
Hai bên nội ngoại đều là tứ thân
Yêu nhau xa vẫn nên gần
Đôi lời gửi gắm ngàn lần yêu thương
Dặn em trước lúc lên đường
Anh mong tiền tuyến hậu phương một lòng
Hai ta chung một chữ Đồng
Nguyện thề giữ trọn Cờ Hồng quê hương.
Tòng Hóa,27/7/2006

Ghi chú:
Bài thơ lược ghi tâm sự trước lúc lên đường của em Nguyễn Đình Tùng- Liệt sỹ thời kỳ chống Mỹ, con trai chú ruột tôi. Bài thơ viết để kỷ niệm 10 năm đưa hài cốt của em từ Miền Nam trở về nhà và được cơ quan lãnh đạo ở hai quê ( Thanh Miện, Nam Sách) phối hợp tổ chức long trọng và an táng tại nghĩa trang liệt sỹ xã Đoàn Kết- Thanh Miện – Hải Dương.


0 nhận xét:

Đăng nhận xét